Bài hát: Cô đơn (孤身) - Từ Bính Long
Lời tự sự về cuộc sống cô độc nhưng cũng đầy lãng mạn của một người trẻ giữa thành phố tấp nập.
Bài hát tiếng Trung: Bài hát: Cô đơn (孤身) - Từ Bính Long
一个人去吃饭逛街跟自己晚安又失眠
yí gè rén qù chī fàn guàng jiē gēn zì jǐ wǎn ān yòu shī mián
i cưa rấn truy trư phan quang chia cân chư chỉ oản an dâu sư mén
Một mình đi ăn, đi mua sắm, tự chúc mình ngủ ngon rồi lại thao thức mất ngủ.
如果快乐能被识破就好了
rú guǒ kuài lè néng bèi shí pò jiù hǎo le
rú của khoai lưa nấng pây sư p'ua chiêu hảo lơ
Nếu như niềm vui có thể bị nhìn thấu thì thật tốt biết bao.
闭上眼还是那盏灯我为你点亮的过程
bì shàng yǎn hái shì nà zhǎn dēng wǒ wèi nǐ diǎn liàng de guò chéng
pi sang dẻn hái sư na chản tâng ủa uây nỉ tẻn leng tơ cua trấng
Nhắm mắt lại vẫn là ngọn đèn tôi đã từng thắp lên vì bạn.
每次心动都不停顿
měi cì xīn dòng dōu bù tíng dùn
mẩy trư xin tung tâu pu thính tuân
Mỗi nhịp đập của trái tim đều chưa từng dừng lại.
我总是一个人从午夜到清晨
wǒ zǒng shì yí gè rén cóng wǔ yè dào qīng chén
ủa chủng sư i cưa rấn trúng ủ dê tao tring trấn
Tôi luôn chỉ có một mình từ đêm muộn cho đến sáng sớm.
我总是一个人越来越难抽身
wǒ zǒng shì yí gè rén yuè lái yuè nán chōu shēn
ủa chủng sư i cưa rấn duê lái duê nán trâu sân
Tôi luôn chỉ có một mình và ngày càng khó lòng dứt ra được.
谁欣赏我的笨 看我奋不顾身
shuí xīn shǎng wǒ de bèn kàn wǒ fèn bù gù shēn
suấy xin sảng ủa tơ pân khan ủa phân pu cu sân
Liệu ai sẽ thấu hiểu sự ngốc nghếch của tôi, khi thấy tôi liều mình không màng tất cả.
在爱里跌撞出满身伤痕
zài ài lǐ diē zhuàng chū mǎn shēn shāng hén
chai ai lỉ tia choang tru mản sân sang hấn
Để rồi trong tình yêu chỉ nhận về toàn những vết thương.
我总是一个人越孤单越认真
wǒ zǒng shì yí gè rén yuè gū dān yuè rèn zhēn
ủa chủng sư i cưa rấn duê cu tan duê rân chân
Càng cô đơn tôi lại càng trở nên nghiêm túc hơn.
多希望自己可以更残忍 就不怕疼
duō xī wàng zì jǐ kě yǐ gèng cán rěn jiù bù pà téng
tua xi oang chư chỉ khửa ỉ câng trán rẩn chiêu pu p'a thấng
Rất hy vọng bản thân mình có thể tàn nhẫn hơn một chút, để không còn biết đau nữa.
浪漫世界值得孤身
làng màn shì jiè zhí de gū shēn
lang man sư chia chứ tứa cu sân
Thế giới lãng mạn này thật xứng đáng để ta sống cô đơn.