[Vietsub] Lãnh Dạ - Trần Ah. | 冷夜 - 尘ah.

10/07/2026

Lãnh Dạ là một bản nhạc đầy hoài niệm, kể về nỗi lòng của một người vẫn đang chìm đắm trong những ký ức dang dở và nỗi ân hận muộn màng về một tình yêu đã rời xa.

Bài hát tiếng Trung: Lãnh Dạ (冷夜) - Trần Ah. (尘ah.)

风停了雨停了
fēng tíng le yǔ tíng le
phâng thính lơ ủy thính lơ
Gió đã dừng, mưa đã tạnh

 

谁还在阁楼唱着
shuí hái zài gé lóu chàng zhe
sư hái chư cưa lu trấng chưa
Ai đó vẫn đang hát trên gác lầu

 

你说的遗憾的
nǐ shuō de yí hàn de
nỉ sua tơ í han tơ
Những điều tiếc nuối mà em từng nói

 

且作苦酒饮下了
qiě zuò kǔ jiǔ yǐn xià le
trỉ châu khửa chi dẻn xi lơ
Đành uống cạn như chén rượu đắng cay

 

我做的亏欠的
wǒ zuò de kuī qiàn de
ủa chua tơ khủ trẻn tơ
Những lỗi lầm mà anh đã gây ra

 

随落叶泛黄堆叠着
suí luò yè fàn huáng duī dié zhe
xủa lu i phân hoang tâu ti chưa
Theo lá vàng rơi rụng chất chồng

 

月淡了云散了
yuè dàn le yún sàn le
ủy toan lơ den xan lơ
Trăng đã nhạt, mây đã tan

 

我哼着从前的歌
wǒ hēng zhe cóng qián de gē
ủa hâng chưa trúng trén tơ cưa
Anh ngân nga giai điệu của ngày cũ

 

那时的你和我
nà shí de nǐ hé wǒ
nỉ sư nỉ tơ hứa u
Khi đó, em và anh

 

吟诗作对庭院落
yín shī zuò duì tíng yuàn luò
dẻn sứ chua tâu thấng doẻn lu
Cùng ngâm thơ đối đáp giữa sân đình

 

天冷了入秋了
tiān lěng le rù qiū le
then leng lơ rư tri lơ
Trời trở lạnh, mùa thu đã đến

 

我点燃回忆的灯火
wǒ diǎn rán huí yì de dēng huǒ
ủa tẻn rấn hủa ỉ tơ tâng hủa
Anh thắp lên ngọn đèn của hồi ức

 

你低头欲说还羞我等你开口
nǐ dī tóu yù shuō hái xiū wǒ děng nǐ kāi kǒu
nỉ tứa thu i sẩu hái xẻng ủa tẩng na khai khẩu
Em cúi đầu, muốn nói lại thôi, anh chờ em lên tiếng

 

却用句余生保重落款了所有
què yòng jù yú shēng bǎo zhòng luò kuǎn le suǒ yǒu
truê dung chi i sâng pảo chung lua khuân lơ xủa dẩu
Nhưng em chỉ để lại câu "bảo trọng" cho cả quãng đời còn lại

 

梧桐落添几分秋你一人远走
wú tóng luò tiān jǐ fēn qiū nǐ yī rén yuǎn zǒu
ủa thính lua then chỉ phân tren nỉ rấn doẻn chua
Lá ngô đồng rơi thêm chút thu, em lẻ bóng ra đi

 

无言独走上西楼望不到你回眸
wú yán dú zǒu shàng xī lóu wàng bú dào nǐ huí móu
ủa dẻn tỉ chua sâng xi lua oang pu tao na hâu mu
Lặng lẽ một mình lên lầu tây, chẳng thể trông thấy em ngoái nhìn

 

残月如钩冷落着清秋
cán yuè rú gōu lěng luò zhe qīng qiū
trán úy rú của lẩng lua chưa trính tri
Trăng khuyết như lưỡi câu, làm lạnh buốt tiết thu

 

亦如我年少不懂冷落你温柔
yì rú wǒ nián shào bù dǒng lěng luò nǐ wēn róu
i rán ủa nén sảo pu tủng lẩng lua na uân rấu
Cũng như thuở thiếu thời anh chẳng hiểu mà thờ ơ với dịu dàng của em

 

浮生的灯火阑珊对谁都看破
fú shēng de dēng huǒ lán shān duì shéi dōu kàn pò
phú sâng tơ tâng hủa luấn sân tâu sư tâu khung p'a
Đèn hoa chốn phồn hoa, nhìn thấu hết sự đời

 

对你唯有愧疚
duì nǐ wéi yǒu kuì jiù
tú nỉ uẩy dẩu khủ chia
Nhưng đối với em, anh chỉ còn lại sự hổ thẹn

 

风停了雨停了
fēng tíng le yǔ tíng le
phâng thính lơ ủy thính lơ
Gió đã dừng, mưa đã tạnh

 

谁还在阁楼唱着
shuí hái zài gé lóu chàng zhe
sư hái chư cưa lu trấng chưa
Ai đó vẫn đang hát trên gác lầu

 

你说的遗憾的
nǐ shuō de yí hàn de
nỉ sua tơ í han tơ
Những điều tiếc nuối mà em từng nói

 

且作苦酒饮下了
qiě zuò kǔ jiǔ yǐn xià le
trỉ châu khửa chi dẻn xi lơ
Đành uống cạn như chén rượu đắng cay

 

我做的亏欠的
wǒ zuò de kuī qiàn de
ủa chua tơ khủ trẻn tơ
Những lỗi lầm mà anh đã gây ra

 

随落叶泛黄堆叠着
suí luò yè fàn huáng duī dié zhe
xủa lu i phân hoang tâu ti chưa
Theo lá vàng rơi rụng chất chồng

 

月淡了云散了
yuè dàn le yún sàn le
ủy toan lơ den xan lơ
Trăng đã nhạt, mây đã tan

 

我哼着从前的歌
wǒ hēng zhe cóng qián de gē
ủa hâng chưa trúng trén tơ cưa
Anh ngân nga giai điệu của ngày cũ

 

那时的你和我
nà shí de nǐ hé wǒ
nỉ sư nỉ tơ hứa u
Khi đó, em và anh

 

吟诗作对庭院落
yín shī zuò duì tíng yuàn luò
dẻn sứ chua tâu thấng doẻn lu
Cùng ngâm thơ đối đáp giữa sân đình

 

天冷了入秋了
tiān lěng le rù qiū le
then leng lơ rư tri lơ
Trời trở lạnh, mùa thu đã đến

 

我点燃回忆的灯火
wǒ diǎn rán huí yì de dēng huǒ
ủa tẻn rấn hủa ỉ tơ tâng hủa
Anh thắp lên ngọn đèn của hồi ức

 

你低头欲说还羞我等你开口
nǐ dī tóu yù shuō hái xiū wǒ děng nǐ kāi kǒu
nỉ tứa thu i sẩu hái xẻng ủa tẩng na khai khẩu
Em cúi đầu, muốn nói lại thôi, anh chờ em lên tiếng

 

却用句余生保重落款了所有
què yòng jù yú shēng bǎo zhòng luò kuǎn le suǒ yǒu
truê dung chi i sâng pảo chung lua khuân lơ xủa dẩu
Nhưng em chỉ để lại câu "bảo trọng" cho cả quãng đời còn lại

 

梧桐落添几分秋你一人远走
wú tóng luò tiān jǐ fēn qiū nǐ yī rén yuǎn zǒu
ủa thính lua then chỉ phân tren nỉ rấn doẻn chua
Lá ngô đồng rơi thêm chút thu, em lẻ bóng ra đi

 

无言独走上西楼望不到你回眸
wú yán dú zǒu shàng xī lóu wàng bú dào nǐ huí móu
ủa dẻn tỉ chua sâng xi lua oang pu tao na hâu mu
Lặng lẽ một mình lên lầu tây, chẳng thể trông thấy em ngoái nhìn

 

残月如钩冷落着清秋
cán yuè rú gōu lěng luò zhe qīng qiū
trán úy rú của lẩng lua chưa trính tri
Trăng khuyết như lưỡi câu, làm lạnh buốt tiết thu

 

亦如我年少不懂冷落你温柔
yì rú wǒ nián shào bù dǒng lěng luò nǐ wēn róu
i rán ủa nén sảo pu tủng lẩng lua na uân rấu
Cũng như thuở thiếu thời anh chẳng hiểu mà thờ ơ với dịu dàng của em

 

浮生的灯火阑珊对谁都看破
fú shēng de dēng huǒ lán shān duì shéi dōu kàn pò
phú sâng tơ tâng hủa luấn sân tâu sư tâu khung p'a
Đèn hoa chốn phồn hoa, nhìn thấu hết sự đời

 

对你唯有愧疚
duì nǐ wéi yǒu kuì jiù
tú nỉ uẩy dẩu khủ chia
Nhưng đối với em, anh chỉ còn lại sự hổ thẹn