[Vietsub] Người Về Trong Đêm Mưa Lê - Hoàng Linh | 梨雨夜归人 - 黄龄

10/07/2026

Người Về Trong Đêm Mưa Lê (梨雨夜归人) là bài hát trữ tình buồn bã đầy day dứt về tình yêu hoài niệm xa xôi được thể hiện bởi giọng ca độc đáo của Hoàng Linh.

Bài hát tiếng Trung: Người Về Trong Đêm Mưa Lê (梨雨夜归人) - Hoàng Linh

人际里缠埃绿花悲你走得太快
rén jì lǐ chán āi lǜ huā bēi nǐ zǒu dé tài kuài
rấn chi lỉ trán ai lu hoa pây nỉ chẩu tứa thai khoai
Bụi trần nhân gian quấn quýt, đóa hoa buồn vì anh đi quá nhanh

 

月色入对白谁的爱瞒围近冰来
yuè sè rù duì bái shéi de ài mán wéi jìn bīng lái
duê xưa ru tuây pái suấy tơ ai mán uấy chin ping lái
Trăng sáng soi vào lời đối thoại, tình yêu của ai bao quanh lớp băng lạnh

 

山里的花开又被风在木蹄尾犹在
shān lǐ de huā kāi yòu bèi fēng zài mù tí wěi yóu zài
san lỉ tơ hoa khai dâu pây phâng chai mu thí uẩy dấu chai
Hoa nở trong núi lại bị gió cuốn đi, móng ngựa gỗ vẫn còn đó

 

我让雾回荡江里
wǒ ràng wù huí dàng jiāng lǐ
ủa rang u huấy tang cheng lỉ
Em để sương mù vang vọng trên dòng sông

 

溪流言一为烟难悲锦树却难拆
xī liú yán yī wèi yān nán bēi jǐn shù què nán chāi
xi liếu dén i uây den nán pây chỉn su truê nán trai
Lời đồn như làn khói, khó lòng buồn cho cây gấm dễ chia lìa

 

镜过水窗台泪还在你转身离开
jìng guò shuǐ chuāng tái lèi hái zài nǐ zhuǎn shēn lí kāi
ching cua suẩy troang thái lây hái chai nỉ choản sân lí khai
Nhìn qua bậu cửa sổ đầy nước, lệ vẫn rơi khi anh quay lưng bước đi

 

写回真里的靡靡尽写了谁的过去
xiě huí zhēn lǐ de mí mí jǐn xiě le shéi de guò qù
xỉa huấy chân lỉ tơ mí mỉ chin xỉa lơ suấy tơ cua truy
Viết lại những lời ủy mị trong chân thực, viết hết quá khứ của ai

 

她留纸上心单起
tā liú zhǐ shàng xīn dān qǐ
tha liếu chử sang xin tan trỉ
Cô ấy lưu lại trên giấy nỗi lòng đơn độc

 

孤岛尾的风尘在等黄昏
gū dǎo wěi de fēng chén zài děng huáng hūn
cu tảo uẩy tơ phâng trấn chai tẩng hoáng huân
Phong trần nơi cuối đảo hoang đang đợi hoàng hôn

 

而我等你一生
ér wǒ děng nǐ yī shēng
ớ ủa tẩng nỉ i sâng
Còn em đã đợi anh cả một đời

 

只有醉的红尘不再伤人
zhǐ yǒu zuì de hóng chén bù zài shāng rén
chử dẩu chuây tơ húng trấn pu chai sang rấn
Chỉ có cõi hồng trần say khướt này là không còn làm tổn thương người khác

 

敢问你是否还认真
gǎn wèn nǐ shì fǒu hái rèn zhēn
cản uân nỉ sư phẩu hái rân chân
Mạo muội hỏi anh liệu có còn chân thành

 

眼前世的爱恨在等晚餐
yǎn qián shì de ài hèn zài děng wǎn cān
dẻn trén sư tơ ai hân chai tẩng oản tran
Ái hận tình thù kiếp này đang đợi bữa tối

 

而我饮尽了泪痕
ér wǒ yǐn jǐn le lèi hén
ớ ủa in chin lơ lây hấn
Còn em đã uống cạn những vệt nước mắt

 

只浮华的深处不再盼干
zhǐ fú huá de shēn chù bù zài pàn gàn
chử phú hóa tơ sân trủ pu chai p'an can
Nơi sâu thẳm của sự phù hoa không còn mong đợi khô ráo

 

而我却依然情深
ér wǒ què yī rán qíng shēn
ớ ủa truê i rán trính sân
Thế nhưng em vẫn cứ nặng tình như xưa

 

溪流言一为烟难悲锦树却难拆
xī liú yán yī wèi yān nán bēi jǐn shù què nán chāi
xi liếu dén i uây den nán pây chỉn su truê nán trai
Lời đồn như làn khói, khó lòng buồn cho cây gấm dễ chia lìa

 

镜过水窗台泪还在你转身离开
jìng guò shuǐ chuāng tái lèi hái zài nǐ zhuǎn shēn lí kāi
ching cua suẩy troang thái lây hái chai nỉ choản sân lí khai
Nhìn qua bậu cửa sổ đầy nước, lệ vẫn rơi khi anh quay lưng bước đi

 

写回真里的靡靡尽写了谁的过去
xiě huí zhēn lǐ de mí mí jǐn xiě le shéi de guò qù
xỉa huấy chân lỉ tơ mí mỉ chin xỉa lơ suấy tơ cua truy
Viết lại những lời ủy mị trong chân thực, viết hết quá khứ của ai

 

她留纸上心单起
tā liú zhǐ shàng xīn dān qǐ
tha liếu chử sang xin tan trỉ
Cô ấy lưu lại trên giấy nỗi lòng đơn độc

 

孤岛尾的风尘在等黄昏
gū dǎo wěi de fēng chén zài děng huáng hūn
cu tảo uẩy tơ phâng trấn chai tẩng hoáng huân
Phong trần nơi cuối đảo hoang đang đợi hoàng hôn

 

而我等你一生
ér wǒ děng nǐ yī shēng
ớ ủa tẩng nỉ i sâng
Còn em đã đợi anh cả một đời

 

只有醉的红尘不再伤人
zhǐ yǒu zuì de hóng chén bù zài shāng rén
chử dẩu chuây tơ húng trấn pu chai sang rấn
Chỉ có cõi hồng trần say khướt này là không còn làm tổn thương người khác

 

敢问你是否还认真
gǎn wèn nǐ shì fǒu hái rèn zhēn
cản uân nỉ sư phẩu hái rân chân
Mạo muội hỏi anh liệu có còn chân thành

 

眼前世的爱恨在等晚餐
yǎn qián shì de ài hèn zài děng wǎn cān
dẻn trén sư tơ ai hân chai tẩng oản tran
Ái hận tình thù kiếp này đang đợi bữa tối

 

而我饮尽了泪痕
ér wǒ yǐn jǐn le lèi hén
ớ ủa in chin lơ lây hấn
Còn em đã uống cạn những vệt nước mắt

 

只浮华的深处不再盼干
zhǐ fú huá de shēn chù bù zài pàn gàn
chử phú hóa tơ sân trủ pu chai p'an can
Nơi sâu thẳm của sự phù hoa không còn mong đợi khô ráo

 

而我却依然情深
ér wǒ què yī rán qíng shēn
ớ ủa truê i rán trính sân
Thế nhưng em vẫn cứ nặng tình như xưa

 

孤岛尾的风尘在等黄昏
gū dǎo wěi de fēng chén zài děng huáng hūn
cu tảo uẩy tơ phâng trấn chai tẩng hoáng huân
Phong trần nơi cuối đảo hoang đang đợi hoàng hôn

 

轻轻等你一生
qīng qīng děng nǐ yī shēng
tring tring tẩng nỉ i sâng
Còn em đã đợi anh cả một đời

 

只有醉的红尘不再伤人
zhǐ yǒu zuì de hóng chén bù zài shāng rén
chử dẩu chuây tơ húng trấn pu chai sang rấn
Chỉ có cõi hồng trần say khướt này là không còn làm tổn thương người khác

 

你是否依然认真重
nǐ shì fǒu yī rán rèn zhēn zhòng
nỉ sư phẩu i rán rân chân chung
Liệu anh có còn chân thành như trước

 

眼前世的爱恨在等晚餐
yǎn qián shì de ài hèn zài děng wǎn cān
dẻn trén sư tơ ai hân chai tẩng oản tran
Ái hận tình thù kiếp này đang đợi bữa tối

 

而我饮尽了泪痕
ér wǒ yǐn jǐn le lèi hén
ớ ủa in chin lơ lây hấn
Còn em đã uống cạn những vệt nước mắt

 

只浮华的深处不再盼干
zhǐ fú huá de shēn chù bù zài pàn gàn
chử phú hóa tơ sân trủ pu chai p'an can
Nơi sâu thẳm của sự phù hoa không còn mong đợi khô ráo

 

而我却依然情深
ér wǒ què yī rán qíng shēn
ớ ủa truê i rán trính sân
Thế nhưng em vẫn cứ nặng tình như xưa