[Vietsub] Nhân Chứng Đầu Tiên - Lưu A Manh | 第一目击者 - 刘阿萌
Nhân Chứng Đầu Tiên (第一目击者) thể hiện nỗi cô đơn đau đớn khi mối tình tan vỡ, để lại một người ngơ ngác ôm bóng hình xưa trong mê cung ký ức hoang tàn.
Bài hát tiếng Trung: Nhân Chứng Đầu Tiên (第一目击者) - Lưu A Manh
你把告别升华
nǐ bǎ gào bié shēng huá
nỉ pả cao pía sâng hóa
Anh đã biến lời từ biệt thành một nghi lễ cao đẹp
礼貌到了边界
lǐ mào dào le biān jiè
lỉ mao tao lơ pen chia
Giữ sự lịch thiệp cho đến ranh giới cuối cùng
看着感情冷却
kàn zhe gǎn qíng lěng què
khan chưa cản trính lẩng truê
Nhìn tình cảm đôi ta từ từ nguội lạnh đi
世界开始碎裂
shì jiè kāi shǐ suì liè
sư chia khai sử xuây liể
Thế giới xung quanh bắt đầu đổ vỡ tan nát
幻觉不分昼夜
huàn jué bù fēn zhòu yè
hoan chuế pu phân châu dê
Ảo giác vây hãm không còn phân biệt ngày hay đêm
温柔及起残缺
wēn róu jí qǐ cán quē
uân rấu chí trỉ trán truê
Sự dịu dàng nay đã trở nên khuyết thiếu loang lổ
你在终点写下
nǐ zài zhōng diǎn xiě xià
nỉ chai chung tẻn xỉa xe
Anh đã đặt bút viết nên đoạn kết ở vạch đích
我在废墟我解
wǒ zài fèi xū wǒ jiě
ủa chai phây xuy ủa xia
Còn em đứng tự giãi bày nỗi lòng giữa đống đổ nát hoang tàn
我们像一场美梦
wǒ men xiàng yī cháng měi mèng
ủa mân xeng i trảng mẩy mâng
Đôi ta tựa như đi qua một giấc mộng ngọt ngào
醒来两手空空
xǐng lái liǎng shǒu kōng kōng
xỉnh lái lẻng sẩu khung khung
Thức giấc rồi hai bàn tay trần vẫn trống rỗng như xưa
你居人近失踪
nǐ jū rén jìn shī zōng
nỉ chuy rấn chin sư chung
Anh đột nhiên biến mất không chút tăm hơi giữa biển người
我跟影子相拥
wǒ gēn yǐng zi xiāng yōng
ủa cân ỉnh chư xeng dung
Chỉ còn em ở lại ôm lấy chiếc bóng của chính mình
回忆像一个迷宫
huí yì xiàng yí gè mí gōng
huấy i xeng i cưa mí cung
Ký ức cũ kỹ tựa như một mê cung không lối thoát
感觉所有微风
gǎn jué suǒ yǒu wēi fēng
cản chuế xủa dẩu uây phâng
Cảm nhận từng làn gió nhẹ thoảng qua lạnh buốt
你看看本从容
nǐ kàn kàn běn cóng róng
nỉ khan khan pẩn trúng rúng
Nhìn anh xem anh vẫn luôn thong dong tự tại như thế
我连终至都痛
wǒ lián zhōng zhì dōu tòng
ủa lén chung chư tâu thung
Còn em đau đớn đến tận cùng ngón tay của mình
你把告别升华
nǐ bǎ gào bié shēng huá
nỉ pả cao pía sâng hóa
Anh đã biến lời từ biệt thành một nghi lễ cao đẹp
礼貌到了边界
lǐ mào dào le biān jiè
lỉ mao tao lơ pen chia
Giữ sự lịch thiệp cho đến ranh giới cuối cùng
看着感情冷却
kàn zhe gǎn qíng lěng què
khan chưa cản trính lẩng truê
Nhìn tình cảm đôi ta từ từ nguội lạnh đi
世界开始碎裂
shì jiè kāi shǐ suì liè
sư chia khai sử xuây liể
Thế giới xung quanh bắt đầu đổ vỡ tan nát
幻觉不分昼夜
huàn jué bù fēn zhòu yè
hoan chuế pu phân châu dê
Ảo giác vây hãm không còn phân biệt ngày hay đêm
温柔及起残缺
wēn róu jí qǐ cán quē
uân rấu chí trỉ trán truê
Sự dịu dàng nay đã trở nên khuyết thiếu loang lổ
你在终点写下
nǐ zài zhōng diǎn xiě xià
nỉ chai chung tẻn xỉa xe
Anh đã đặt bút viết nên đoạn kết ở vạch đích
我在废墟我解
wǒ zài fèi xū wǒ jiě
ủa chai phây xuy ủa xia
Còn em đứng tự giãi bày nỗi lòng giữa đống đổ nát hoang tàn
我们像一场美梦
wǒ men xiàng yī cháng měi mèng
ủa mân xeng i trảng mẩy mâng
Đôi ta tựa như đi qua một giấc mộng ngọt ngào
醒来两手空空
xǐng lái liǎng shǒu kōng kōng
xỉnh lái lẻng sẩu khung khung
Thức giấc rồi hai bàn tay trần vẫn trống rỗng như xưa
你居人近失踪
nǐ jū rén jìn shī zōng
nỉ chuy rấn chin sư chung
Anh đột nhiên biến mất không chút tăm hơi giữa biển người
我跟影子相拥
wǒ gēn yǐng zi xiāng yōng
ủa cân ỉnh chư xeng dung
Chỉ còn em ở lại ôm lấy chiếc bóng của chính mình
回忆像一个迷宫
huí yì xiàng yí gè mí gōng
huấy i xeng i cưa mí cung
Ký ức cũ kỹ tựa như một mê cung không lối thoát
感觉所有微风
gǎn jué suǒ yǒu wēi fēng
cản chuế xủa dẩu uây phâng
Cảm nhận từng làn gió nhẹ thoảng qua lạnh buốt
你看看本从容
nǐ kàn kàn běn cóng róng
nỉ khan khan pẩn trúng rúng
Nhìn anh xem anh vẫn luôn thong dong tự tại như thế
我连终至都痛
wǒ lián zhōng zhì dōu tòng
ủa lén chung chư tâu thung
Còn em đau đớn đến tận cùng ngón tay của mình