[Vietsub] Ta Mang Nỗi Lòng Hỏi Ánh Trăng - Nhã Tục Tiểu Sinh | 我心事问遍明月 - 雅俗小生
Bài hát là nỗi lòng của người ở lại, đem tâm sự gửi vào ánh trăng lạnh lẽo khi người đã rời đi, để lại những hoài niệm dở dang trong lòng người cũ.
Bài hát tiếng Trung: Ta Mang Nỗi Lòng Hỏi Ánh Trăng (我心事问遍明月) - Nhã Tục Tiểu Sinh (雅俗小生)
烛火晃半斜
zhú huǒ huǎng bàn xié
tráo hoa húng pẩn xỉa
Ngọn nến lay động nghiêng bóng dài
霜降了时节
shuāng jiàng le shí jié
soang ching lua sư chia
Tiết sương rơi đã chạm cửa ải
你路过楼阁
nǐ lù guò lóu gé
na lua hoa lua dê
Người lướt qua chốn lầu các ấy
空了好几夜
kōng le hǎo jǐ yè
khung lơ hảo tua chi i
Để lại nơi này trống vắng bao đêm dài
回忆如末结
huí yì rú mò jié
huấy rửa mâng chiêu chi
Hồi ức như nút thắt không thể gỡ
难写诀别
nán xiě jué bié
nán xe chiểu pây
Khó viết nên lời biệt ly
只剩指间的蝶
zhǐ shèng zhǐ jiān de dié
chử sâng chử chen tơ tía
Chỉ còn con bướm trên đầu ngón tay
停住又破裂
tíng zhù yòu pò liè
thing chưa dâu p'úa lí
Dừng lại rồi lại tan vỡ
你随口一句离别
nǐ suí kǒu yī jù lí bié
na xu khẩu i chuy lí pía
Người buông một câu biệt ly tùy tiện
我笔下墨晕开一夜
wǒ bǐ xià mò yùn kāi yī yè
ủa pủ xe na i dẻn khai dê dê
Nét mực dưới ngòi bút ta nhòe đi suốt một đêm
是那工整的章节
shì nà gōng zhěng de zhāng jié
sư na cung chung tơ chung chia
Là chương hồi ngay ngắn vẹn nguyên
却潦草了结尾一些
què liáo cǎo liǎo jié wěi yī xiē
truê liếu xe lơ chiêu uây i rán
Nhưng đoạn kết lại viết chẳng nên lời
往事反复又重叠
wǎng shì fǎn fù yòu chóng dié
oảng sư phân phân dâu trúng tía
Chuyện cũ lặp đi lặp lại đan xen
在缘分写下的注解
zài yuán fēn xiě xià de zhù jiě
chai doén phân xi xi tơ chang chía
Trong dòng chú thích định mệnh ghi lại
独来的都太决绝
dú lái de dōu tài jué jué
tia lua tơ tú thái chiêu chuy
Những kẻ độc hành đều quá tuyệt tình
我心事问遍明月
wǒ xīn shì wèn biàn míng yuè
ủa xin sư uân pen mính duê
Ta mang nỗi lòng hỏi ánh trăng
它沉默作答一切
tā chén mò zuò dá yī qiè
tha trấn chuây tua i tria
Nó lặng thinh không đáp lại điều chi
风吹过青石街
fēng chuī guò qīng shí jiē
phâng truấn cu trính sân chia
Ngọn gió thổi qua con phố đá xanh
吹不散眉间霜雪
chuī bù sàn méi jiān shuāng xuě
trủ pu xan mấy chen soang xuể
Chẳng thể thổi tan lớp sương tuyết trên chân mày
这思念多无解
zhè sī niàn duō wú jiě
chư xư nen tua ú xia
Nỗi nhớ này sao mà vô phương giải
多凛冽 多么决绝
duō lǐn liè duō me jué jué
tua len lí tú mấn chuy chuy
Sao mà buốt giá, sao mà tuyệt tình đến thế
像坠入无声荒野
xiàng zhuì rù wú shēng huāng yě
xeng chưa rú ú sâng hoang dể
Tựa như rơi vào chốn hoang dã lặng câm
你背影掠过长街
nǐ bèi yǐng lüè guò cháng jiē
na pây ỉnh lỉ củ trấng chia
Bóng lưng người lướt qua con phố dài
像从没为我停歇
xiàng cóng méi wèi wǒ tíng xiē
xẻng trúng mấy uây ủa thính xia
Như chưa từng dừng lại vì ta
你留下的细节
nǐ liú xià de xì jié
na lí xe tơ xuể chía
Những chi tiết người để lại
随时间慢慢冷却
suí shí jiān màn màn lěng què
xuấy sứ chen man man lẩng truê
Theo thời gian dần nguội lạnh
过往随风铃摇曳
guò wǎng suí fēng líng yáo yè
cua oảng xủa phâng lính dáo dê
Chuyện xưa theo chuông gió đung đưa
定格在良人煮酒
dìng gé zài liáng rén zhǔ jiǔ
tẩng tai chai lính rấn chư chen
Dừng lại ở đêm trăng ấy
月下的那一夜
yuè xià de nà yī yè
dâu xẻng tơ na i dê
Khi người cùng ta nấu rượu dưới ánh trăng
你随口一句离别
nǐ suí kǒu yī jù lí bié
na xu khẩu i chuy lí pía
Người buông một câu biệt ly tùy tiện
我笔下墨晕开一夜
wǒ bǐ xià mò yùn kāi yī yè
ủa pủ xe na i dẻn khai dê dê
Nét mực dưới ngòi bút ta nhòe đi suốt một đêm
是那工整的章节
shì nà gōng zhěng de zhāng jié
sư na cung chung tơ chung chia
Là chương hồi ngay ngắn vẹn nguyên
却潦草了结尾一些
què liáo cǎo liǎo jié wěi yī xiē
truê liếu xe lơ chiêu uây i rán
Nhưng đoạn kết lại viết chẳng nên lời
往事反复又重叠
wǎng shì fǎn fù yòu chóng dié
oảng sư phân phân dâu trúng tía
Chuyện cũ lặp đi lặp lại đan xen
在缘分写下的注解
zài yuán fēn xiě xià de zhù jiě
chai doén phân xi xi tơ chang chía
Trong dòng chú thích định mệnh ghi lại
独来的都太决绝
dú lái de dōu tài jué jué
tia lua tơ tú thái chiêu chuy
Những kẻ độc hành đều quá tuyệt tình
我心事问遍明月
wǒ xīn shì wèn biàn míng yuè
ủa xin sư uân pen mính duê
Ta mang nỗi lòng hỏi ánh trăng
它沉默作答一切
tā chén mò zuò dá yī qiè
tha trấn chuây tua i tria
Nó lặng thinh không đáp lại điều chi
风吹过青石街
fēng chuī guò qīng shí jiē
phâng truấn cu trính sân chia
Ngọn gió thổi qua con phố đá xanh
吹不散眉间霜雪
chuī bù sàn méi jiān shuāng xuě
trủ pu xan mấy chen soang xuể
Chẳng thể thổi tan lớp sương tuyết trên chân mày
这思念多无解
zhè sī niàn duō wú jiě
chư xư nen tua ú xia
Nỗi nhớ này sao mà vô phương giải
多凛冽 多么决绝
duō lǐn liè duō me jué jué
tua len lí tú mấn chuy chuy
Sao mà buốt giá, sao mà tuyệt tình đến thế
像坠入无声荒野
xiàng zhuì rù wú shēng huāng yě
xeng chưa rú ú sâng hoang dể
Tựa như rơi vào chốn hoang dã lặng câm
你背影掠过长街
nǐ bèi yǐng lüè guò cháng jiē
na pây ỉnh lỉ củ trấng chia
Bóng lưng người lướt qua con phố dài
像从没为我停歇
xiàng cóng méi wèi wǒ tíng xiē
xẻng trúng mấy uây ủa thính xia
Như chưa từng dừng lại vì ta
你留下的细节
nǐ liú xià de xì jié
na lí xe tơ xuể chía
Những chi tiết người để lại
随时间慢慢冷却
suí shí jiān màn màn lěng què
xuấy sứ chen man man lẩng truê
Theo thời gian dần nguội lạnh
过往随风铃摇曳
guò wǎng suí fēng líng yáo yè
cua oảng xủa phâng lính dáo dê
Chuyện xưa theo chuông gió đung đưa
定格在良人煮酒
dìng gé zài liáng rén zhǔ jiǔ
tẩng tai chai lính rấn chư chen
Dừng lại ở đêm trăng ấy
月下的那一夜
yuè xià de nà yī yè
dâu xẻng tơ na i dê
Khi người cùng ta nấu rượu dưới ánh trăng