[Vietsub] Thẩm Viên Ngoại (Bản R&B) - Lạc Nhật Vi Huân | 沈园外(R&B版) - 落日微醺

09/07/2026

Thẩm Viên Ngoại (沈园外) là bản ballad mang âm hưởng R&B mượt mà qua giọng ca của Lạc Nhật Vi Huân, diễn tả nỗi nhớ tiếc khôn nguôi về người cũ chốn vườn xưa.

Bài hát tiếng Trung: Thẩm Viên Ngoại (沈园外) - Lạc Nhật Vi Huân

双翅落下
shuāng chì là xià
soang trư lua xe
Đôi cánh rơi xuống

 

要送给你的花
yào sòng gěi nǐ de huā
dao xung cẩy nỉ tơ hoa
Đóa hoa muốn tặng cho em

 

伤感润满园都放晴
shāng gǎn rùn mǎn yuán dōu fàng qíng
sang cản ruân mản doén tâu phang trính
Nỗi buồn thấm đẫm vườn xưa nay đã tạnh

 

不见不散吗
bú jiàn bú sàn ma
pu chen pu xan ma
Không gặp không về sao

 

直到墙后谁笑了
zhí dào qiáng hòu shuí xiào le
chứ tao tréng hâu suấy xeo lơ
Cho đến khi phía sau bức tường ai đó mỉm cười

 

让我借疤让我泪滴方回
ràng wǒ jiè bā ràng wǒ lèi dī fāng huí
rang ủa chia pa rang ủa lây ti phang huấy
Để anh mượn vết sẹo, để giọt lệ anh rơi mới trở về

 

难舍人吧
nán shě rén ba
nán sửa rấn pa
Khó lòng buông bỏ bóng hình người

 

哪怕更手送最疼
nǎ pà gèng shǒu sòng zuì téng
nả p'a câng sẩu xung chuây thấng
Dẫu cho đôi bàn tay này có trao đi nỗi đau lớn nhất

 

推开漫长风在相迎吗
tuī kāi màn cháng fēng zài xiāng yíng ma
thuây khai man cháng phâng chai xeng ính ma
Đẩy lui cơn gió dài đằng đẵng để đón chào nhau chăng

 

有好的生命总是入梦
yǒu hǎo de shēng mìng zǒng shì rù mèng
dẩu hảo tơ sâng ming chủng sư ru mâng
Một sinh mệnh tốt đẹp luôn đi vào giấc mộng

 

思念难最久
sī niàn nán zuì jiǔ
xư nen nán chuây chiểu
Nỗi nhớ nhung khó lòng kéo dài nhất

 

游离在心底太潮湿
yóu lí zài xīn dǐ tài cháo shī
dấu lí chai xin tỉ thai tráo sư
Lang thang nơi đáy tim quá đỗi ẩm ướt

 

在尺台的正中
zài chǐ tái de zhèng zhōng
chai trử thái tơ châng chung
Ở ngay chính giữa lễ đài

 

像当初的怀中
xiàng dāng chū de huái zhōng
xeng tang tru tơ hoái chung
Giống như vòng ôm thuở ban đầu

 

孤台多春秋回不能相迎
gū tái duō chūn qiū huí bù néng xiāng yíng
cu thái tua truân triêu huấy pu nấng xeng ính
Đài cô đơn qua bao xuân thu chẳng thể tương phùng

 

还没到开门花
hái méi dào kāi mén huā
hái mấy tao khai mấn hoa
Vẫn chưa đến lúc hoa nở cửa mở

 

却看见天边一点点变红
què kàn jiàn tiān biān yì diǎn diǎn biàn hóng
truê khan chen then pen i tẻn tẻn pen húng
Thế nhưng đã thấy nơi chân trời dần ửng hồng

 

还以为无影踪
hái yǐ wéi wú yǐng zōng
hái ỉ uấy ú ỉnh chung
Vẫn cứ ngỡ đã không còn dấu vết

 

记忆里有反应
jì yì lǐ yǒu fǎn yìng
chi i lỉ dẩu phản ing
Trong ký ức vẫn có sự phản hồi

 

人重的后退难学从容
rén zhòng de hòu tuì nán xué cóng róng
rấn chung tơ hâu thuây nán xuế trúng rúng
Sự lùi bước nặng nề khó học được cách thong dong

 

总有什么怎么想会低成那样
zǒng yǒu shén me zěn me xiǎng huì dī chéng nà yàng
chủng dẩu sấn mơ chẩn mơ xẻng huây ti trấng na dang
Luôn có điều gì đó khiến lòng trĩu xuống như thế

 

难舍人吧
nán shě rén ba
nán sửa rấn pa
Khó lòng buông bỏ bóng hình người

 

哪怕更手送最疼
nǎ pà gèng shǒu sòng zuì téng
nả p'a câng sẩu xung chuây thấng
Dẫu cho đôi bàn tay này có trao đi nỗi đau lớn nhất

 

推开漫长风在相迎吗
tuī kāi màn cháng fēng zài xiāng yíng ma
thuây khai man cháng phâng chai xeng ính ma
Đẩy lui cơn gió dài đằng đẵng để đón chào nhau chăng

 

有好的生命总是入梦
yǒu hǎo de shēng mìng zǒng shì rù mèng
dẩu hảo tơ sâng ming chủng sư ru mâng
Một sinh mệnh tốt đẹp luôn đi vào giấc mộng

 

思念难最久
sī niàn nán zuì jiǔ
xư nen nán chuây chiểu
Nỗi nhớ nhung khó lòng kéo dài nhất

 

游离在心底太潮湿
yóu lí zài xīn dǐ tài cháo shī
dấu lí chai xin tỉ thai tráo sư
Lang thang nơi đáy tim quá đỗi ẩm ướt

 

在尺台的正中
zài chǐ tái de zhèng zhōng
chai trử thái tơ châng chung
Ở ngay chính giữa lễ đài

 

像当初的怀中
xiàng dāng chū de huái zhōng
xeng tang tru tơ hoái chung
Giống như vòng ôm thuở ban đầu

 

孤台多春秋回不能相迎
gū tái duō chūn qiū huí bù néng xiāng yíng
cu thái tua truân triêu huấy pu nấng xeng ính
Đài cô đơn qua bao xuân thu chẳng thể tương phùng

 

还没到开门花
hái méi dào kāi mén huā
hái mấy tao khai mấn hoa
Vẫn chưa đến lúc hoa nở cửa mở

 

却看见天边一点点变红
què kàn jiàn tiān biān yì diǎn diǎn biàn hóng
truê khan chen then pen i tẻn tẻn pen húng
Thế nhưng đã thấy nơi chân trời dần ửng hồng

 

还以为无影踪
hái yǐ wéi wú yǐng zōng
hái ỉ uấy ú ỉnh chung
Vẫn cứ ngỡ đã không còn dấu vết

 

记忆里有反应
jì yì lǐ yǒu fǎn yìng
chi i lỉ dẩu phản ing
Trong ký ức vẫn có sự phản hồi

 

人重的后退难学从容
rén zhòng de hòu tuì nán xué cóng róng
rấn chung tơ hâu thuây nán xuế trúng rúng
Sự lùi bước nặng nề khó học được cách thong dong

 

总有什么怎么想会低成那样
zǒng yǒu shén me zěn me xiǎng huì dī chéng nà yàng
chủng dẩu sấn mơ chẩn mơ xẻng huây ti trấng na dang
Luôn có điều gì đó khiến lòng trĩu xuống như thế

 

在尺台的正中
zài chǐ tái de zhèng zhōng
chai trử thái tơ châng chung
Ở ngay chính giữa lễ đài

 

像当初的怀中
xiàng dāng chū de huái zhōng
xeng tang tru tơ hoái chung
Giống như vòng ôm thuở ban đầu

 

孤台多春秋回不能相迎
gū tái duō chūn qiū huí bù néng xiāng yíng
cu thái tua truân triêu huấy pu nấng xeng ính
Đài cô đơn qua bao xuân thu chẳng thể tương phùng

 

还没到开门花
hái méi dào kāi mén huā
hái mấy tao khai mấn hoa
Vẫn chưa đến lúc hoa nở cửa mở

 

却看见天边一点点变红
què kàn jiàn tiān biān yì diǎn diǎn biàn hóng
truê khan chen then pen i tẻn tẻn pen húng
Thế nhưng đã thấy nơi chân trời dần ửng hồng

 

还以为无影踪
hái yǐ wéi wú yǐng zōng
hái ỉ uấy ú ỉnh chung
Vẫn cứ ngỡ đã không còn dấu vết

 

记忆里有反应
jì yì lǐ yǒu fǎn yìng
chi i lỉ dẩu phản ing
Trong ký ức vẫn có sự phản hồi

 

人重的后退难学从容
rén zhòng de hòu tuì nán xué cóng róng
rấn chung tơ hâu thuây nán xuế trúng rúng
Sự lùi bước nặng nề khó học được cách thong dong

 

总有什么怎么想会低成那样
zǒng yǒu shén me zěn me xiǎng huì dī chéng nà yàng
chủng dẩu sấn mơ chẩn mơ xẻng huây ti trấng na dang
Luôn có điều gì đó khiến lòng trĩu xuống như thế

 

总有什么怎么想会低成那样
zǒng yǒu shén me zěn me xiǎng huì dī chéng nà yàng
chủng dẩu sấn mơ chẩn mơ xẻng huây ti trấng na dang
Luôn có điều gì đó khiến lòng trĩu xuống như thế