[Vietsub] Thiên Hòa Sơn Vũ Tuyết - Ngân Lâm/Tư Nam | 天和山雨雪 - 银临/司南
Thiên Hòa Sơn Vũ Tuyết (天和山雨雪) là tác phẩm cổ phong mang giai điệu hoài cổ và sâu lắng qua hai giọng ca thực lực Ngân Lâm và Tư Nam.
Bài hát tiếng Trung: Thiên Hòa Sơn Vũ Tuyết (天和山雨雪) - Ngân Lâm / Tư Nam
天气长行耀眼
tiān qì zhǎng xíng yào yǎn
then tri tráng xính dao dẻn
Thời tiết vẫn rực rỡ dài lâu
看世人从生到死到沉浸
kàn shì rén cóng shēng dào sǐ dào chén jìn
khan sư rấn trúng sâng tao xử tao trấn chin
Nhìn người đời chìm đắm từ sinh ra đến tử biệt
西徐日暮天晴阑
xī xú rì mù tiān qíng lán
xi xúy rư mu then trính lán
Nắng chiều tà dần buông bên bầu trời trong xanh
烟雨红颜被发无声移无言
yān yǔ hóng yán bèi fā wú shēng yí wú yán
den ủy húng dén pây pha ú sâng í ú dén
Mưa bụi hồng nhan, tóc xõa trôi đi không lời
山野平拖万里畔
shān yě píng tuō wàn lǐ pàn
san dể p'ính thua oan lỉ p'an
Sườn núi hoang phẳng kéo dài vạn dặm bên bờ
霜风最喜挽舞兰
shuāng fēng zuì xǐ wǎn wǔ lán
soang phâng chuây xỉ oản ủ lán
Gió sương thích nhất nâng khẽ nhành lan múa
人言飘泊梦醒处
rén yán piāo bó mèng xǐng chù
rấn dén p'eo púa mâng xỉnh trủ
Người ta nói nơi thức giấc sau cuộc đời trôi nổi
一船行月未如尽
yī chuán xíng yuè wèi rú jǐn
i troán xính duê uây rú chin
Một con thuyền đi dưới ánh trăng chưa bao giờ là tận cùng
千张晴光朱烟尾
qiān zhāng qíng guāng zhū yān wěi
tren chang trính quang chu den uẩy
Ngàn vạn tia sáng ấm áp nơi chân trời khói đỏ
九天草色似尘追
jiǔ tiān cǎo sè shì chén zhuī
chiểu then trảo xưa sư trấn chuây
Sắc cỏ chín phương tựa như tro bụi đuổi theo
低头心怀一万磅回睢
dī tóu xīn huái yī wàn bàng huí suī
ti thấu xin hoái i oan pang huấy xuây
Cúi đầu mang theo trong lòng vạn nỗi niềm
我曾书我泪书月
wǒ céng shū wǒ lèi shū yuè
ủa trấng su ủa lây su duê
Em từng viết nên giọt lệ, viết nên ánh trăng của mình
一江回作去世华
yī jiāng huí zuò qù shì huá
i cheng huấy chua truy sư hóa
Một dòng sông cuộn chảy trôi đi bao năm tháng hoa lệ
不可且使对自己最深的慈悲
bù kě qiě shǐ duì zì jǐ zuì shēn de cí bēi
pu khửa chuy sử tuây chư chỉ chuây sân tơ trứ pây
Không thể không dành cho bản thân sự từ bi sâu sắc nhất
生命从来兰薰
shēng mìng cóng lái lán xūn
sâng ming trúng lái lán xuyn
Sinh mệnh xưa nay vốn ngát hương như hoa lan
地形河畔足尘寰发现言
dì xíng hé pàn zú chén huán fā xiàn yán
ti xính hứa p'an chú trấn hoán pha xen dén
Bên dòng sông dấu chân phong trần nơi trần thế
月色依依恨未阑
yuè sè yī yī hèn wèi lán
duê xưa i i hân uây lán
Trăng sáng chập chờn nỗi hận chưa nguôi
人落在土壤中究重出花艳
rén luò zài tǔ rǎng zhōng jiū chóng chū huā yàn
rấn lua chai thủ rảng chung chiêu trúng tru hoa den
Con người ngã xuống đất rồi lại nở ra đóa hoa rực rỡ
天风吹堕满 river 沿
tiān fēng chuī duò mǎn river yán
then phâng truây tua mản R I V E R dén
Gió trời thổi rụng đầy bờ sông
晨发时间清芬言
chén fā shí jiān qīng fēn yán
trấn pha sứ chen tring phân dén
Buổi sáng thức giấc hương thơm thanh khiết
那里空皑连可执
nà lǐ kōng ái lián kě zhí
na lỉ khung ái lén khửa chứ
Nơi ấy tuyết trắng xóa nối liền có thể nắm lấy
杏人各自起兰言
xìng rén gè zì qǐ lán yán
xing rấn cưa chư trỉ lán dén
Người xưa mỗi người tự bày tỏ nỗi lòng
烟八淡淡三千岁
yān bā dàn dàn sān qiān suì
den pa tan tan xan tren xuây
Khói sương thoang thoảng ba ngàn năm
月恨入暖尽泪催
yuè hèn rù nuǎn jǐn lèi cuī
duê hân ru noản chin lây truây
Trăng sầu ấm áp giọt lệ tuôn rơi
回首只是烟赤不烟花
huí shǒu zhǐ shì yān chì bù yān huā
huấy sẩu chử sư den trư pu den hoa
Ngoảnh đầu nhìn lại chỉ là khói đỏ chứ không phải pháo hoa
我在此身明蒙也
wǒ zài cǐ shēn míng méng yě
ủa chai trử sân mính mấng dể
Em ở nơi này lòng đầy mờ mịt
也在不信声音飞
yě zài bù xìn shēng yīn fēi
dể chai pu xin sâng in phây
Cũng chẳng còn tin vào âm thanh bay đi nữa
放下万丈身才可向天光高飞
fàng xià wàn zhàng shēn cái kě xiàng tiān guāng gāo fēi
phang xe oan chang sân trái khửa xeng then quang cao phây
Buông bỏ mọi ràng buộc mới có thể bay cao hướng về ánh sáng
天下风雨多花语多
tiān xià fēng yǔ duō huā yǔ duō
then xe phâng ủy tua hoa ủy tua
Mưa gió thế gian nhiều, lời hoa mỹ cũng nhiều
人世伤在逃死在追
rén shì shāng zài táo sǐ zài zhuī
rấn sư sang chai tháo xử chai chuây
Người đời đau buồn kẻ trốn người đuổi theo
引起泪情深一杯手
yǐn qǐ lèi qíng shēn yī bēi shǒu
ỉn trỉ lây trính sân i pây sẩu
Nâng ly rượu sâu đậm thấm đẫm giọt lệ
凉月洗尘风雪情杯
liáng yuè xǐ chén fēng xuě qíng bēi
leng duê xỉ trấn phâng xuể trính pây
Trăng lạnh rửa bụi trần, gió tuyết ấm tình
愣极相怀难相莫悲
lèng jí xiāng huái nán xiāng mò bēi
lâng chí xeng hoái nán xeng mua pây
Lạnh giá tột cùng thương nhau khó lòng chia lìa
见过零零心倦烟美
jiàn guò líng líng xīn juàn yān měi
chen cua lính lính xin choen den mẩy
Đã thấy những mảnh lòng mệt mỏi đẹp đẽ như sương khói
惜追冬天敌不过不过
xī zhuī dōng tiān dí bù guò bù guò
xi chuây tung then tí pu cua pu cua
Nuối tiếc đuổi theo mùa đông nhưng chẳng thể thắng nổi
千张晴光朱烟尾
qiān zhāng qíng guāng zhū yān wěi
tren chang trính quang chu den uẩy
Ngàn vạn tia sáng ấm áp nơi chân trời khói đỏ
九天草色似尘追
jiǔ tiān cǎo sè shì chén zhuī
chiểu then trảo xưa sư trấn chuây
Sắc cỏ chín phương tựa như tro bụi đuổi theo
忘却一场恨事的原委
wàng què yī cháng hèn shì de yuán wěi
oang truê i trảng hân sư tơ doén uẩy
Quên đi nguyên nhân của một cuộc tình đầy oán hận
我曾临我泪书雪
wǒ céng lín wǒ lèi shū xuě
ủa trấng lín ủa lây su xuể
Em từng đối mặt với giọt lệ và tuyết trắng
一江长歌去世华
yī jiāng zhǎng gē qù shì huá
i cheng tráng cưa truy sư hóa
Một dòng sông hát vang trôi đi bao năm tháng hoa lệ
不可且使对时间最深的慈悲
bù kě qiě shǐ duì shí jiān zuì shēn de cí bēi
pu khửa chuy sử tuây sứ chen chuây sân tơ trứ pây
Không thể không dành cho thời gian sự từ bi sâu sắc nhất