[Vietsub] Trăm Năm Nhân Gian - Morris Lại Tử | 百年人间 - 赖仔Morris

10/07/2026

Trăm Năm Nhân Gian là bản nhạc Hoa đầy day dứt, khắc họa nỗi lòng của người ở lại khi phải đối diện với sự chia ly và những hoài niệm dở dang giữa kiếp nhân sinh vô thường.

Bài hát tiếng Trung: Trăm Năm Nhân Gian (百年人间) - Morris Lại Tử

长风入夜梦也凛冽
zhǎng fēng rù yè mèng yě lǐn liè
trấng phâng ru ủy mâng ủy lín lí
Gió dài đêm về, giấc mộng cũng trở nên buốt giá

 

花落又是落雪的季节
huā luò yòu shì luò xuě de jì jié
húng lấu dâu sủ lấu xuể tơ xư chi
Hoa rơi lại đến mùa tuyết đổ trắng trời

 

天边的月恰逢残缺
tiān biān de yuè qià féng cán quē
then pen tơ ủy tri phâng trấn truy
Trăng phía chân trời vừa vặn khuyết đi một nửa

 

照我孑然没有人慰藉
zhào wǒ jié rán méi yǒu rén wèi jiè
tráo u chí rấn mấy dẩu rấn uấy chí
Soi bóng ta đơn độc, chẳng có lấy một lời ủi an

 

时光不歇挟霜带雪
shí guāng bù xiē xié shuāng dài xuě
sứ quang pu xi xe soang tía xuy
Thời gian không ngừng nghỉ, mang theo sương cùng tuyết

 

在眉心纹一朵悲切
zài méi xīn wén yī duǒ bēi qiè
chai mí xin uân doén tâu pía tri
Khắc trên đôi mày một đóa hoa bi thương

 

那是离别伤我的三万昼夜
nà shì lí bié shāng wǒ de sān wàn zhòu yè
nỉ sư ủa pía sâng ủa tơ xản uấn chủ i
Đó là ba vạn ngày đêm ly biệt đã làm ta tổn thương

 

人来人去络绎不绝
rén lái rén qù luò yì bù jué
rấn lái rấn truy lua ủy pu chúy
Người đến kẻ đi dập dìu không dứt

 

再回首都空空如也
zài huí shǒu dū kōng kōng rú yě
chai huấy sẩu tú khung khung rú i
Trở lại chốn cũ, giờ đây chỉ còn trống trải hư không

 

当年那一瞥换经年一别
dāng nián nà yī piē huàn jīng nián yī bié
tẩng nén nỉ i p'ai hoan ching nén i pẩy
Cái nhìn năm ấy, đổi lấy nỗi biệt ly suốt bao năm tháng

 

看不破望不穿百年人间
kàn bù pò wàng bù chuān bǎi nián rén jiān
khan pu chú oang pu troan pây nén rấn chen
Chẳng thể nhìn thấu, chẳng thể nhìn xuyên trăm năm nhân gian

 

行不尽走不完万水千山
xíng bù jìn zǒu bù wán wàn shuǐ qiān shān
xỉnh pu chin chuây pu uân uân su trén sân
Đi chẳng hết, dạo chẳng xong vạn dặm núi sông

 

我寻遍这时光静迁不见你当初一面
wǒ xún biàn zhè shí guāng jìng qiān bú jiàn nǐ dāng chū yí miàn
ủa xin pen chư sứ quang chỉnh tren pu chen nỉ tẩng trủ i men
Ta tìm khắp dòng thời gian tĩnh lặng, chẳng thấy lại dung nhan năm xưa của người

 

算不尽猜不透无常人间
suàn bù jìn cāi bù tòu wú cháng rén jiān
xoan pu chin trai pu thâu ủa trấng rấn chen
Tính chẳng hết, đoán chẳng ra nhân gian vô thường

 

等不到寻不见日月同天
děng bú dào xún bú jiàn rì yuè tóng tiān
tủng pu tao xin pu chen rua dẩu thúng then
Đợi chẳng được, tìm chẳng thấy ngày đêm cùng hiện hữu

 

我借了你的从前遗憾终余年
wǒ jiè le nǐ de cóng qián yí hàn zhōng yú nián
ủa chia lơ nỉ tơ trúng trén ỉ hân chung dén nén
Ta vay mượn quá khứ của người, để rồi nuối tiếc trọn quãng đời còn lại

 

时光不歇挟霜带雪
shí guāng bù xiē xié shuāng dài xuě
sứ quang pu xi xe soang tía xuy
Thời gian không ngừng nghỉ, mang theo sương cùng tuyết

 

在眉心纹一朵悲切
zài méi xīn wén yī duǒ bēi qiè
chai mí xin uân doén tâu pía tri
Khắc trên đôi mày một đóa hoa bi thương

 

那是离别伤我的三万昼夜
nà shì lí bié shāng wǒ de sān wàn zhòu yè
nỉ sư ủa pía sâng ủa tơ xản uấn chủ i
Đó là ba vạn ngày đêm ly biệt đã làm ta tổn thương

 

人来人去络绎不绝
rén lái rén qù luò yì bù jué
rấn lái rấn truy lua ủy pu chúy
Người đến kẻ đi dập dìu không dứt

 

再回首都空空如也
zài huí shǒu dū kōng kōng rú yě
chai huấy sẩu tú khung khung rú i
Trở lại chốn cũ, giờ đây chỉ còn trống trải hư không

 

当年那一瞥换经年一别
dāng nián nà yī piē huàn jīng nián yī bié
tẩng nén nỉ i p'ai hoan ching nén i pẩy
Cái nhìn năm ấy, đổi lấy nỗi biệt ly suốt bao năm tháng

 

看不破望不穿百年人间
kàn bù pò wàng bù chuān bǎi nián rén jiān
khan pu chú oang pu troan pây nén rấn chen
Chẳng thể nhìn thấu, chẳng thể nhìn xuyên trăm năm nhân gian

 

行不尽走不完万水千山
xíng bù jìn zǒu bù wán wàn shuǐ qiān shān
xỉnh pu chin chuây pu uân uân su trén sân
Đi chẳng hết, dạo chẳng xong vạn dặm núi sông

 

我寻遍这时光静迁不见你当初一面
wǒ xún biàn zhè shí guāng jìng qiān bú jiàn nǐ dāng chū yí miàn
ủa xin pen chư sứ quang chỉnh tren pu chen nỉ tẩng trủ i men
Ta tìm khắp dòng thời gian tĩnh lặng, chẳng thấy lại dung nhan năm xưa của người

 

算不尽猜不透无常人间
suàn bù jìn cāi bù tòu wú cháng rén jiān
xoan pu chin trai pu thâu ủa trấng rấn chen
Tính chẳng hết, đoán chẳng ra nhân gian vô thường

 

等不到寻不见日月同天
děng bú dào xún bú jiàn rì yuè tóng tiān
tủng pu tao xin pu chen rua dẩu thúng then
Đợi chẳng được, tìm chẳng thấy ngày đêm cùng hiện hữu

 

我借了你的从前遗憾终余年
wǒ jiè le nǐ de cóng qián yí hàn zhōng yú nián
ủa chia lơ nỉ tơ trúng trén ỉ hân chung dén nén
Ta vay mượn quá khứ của người, để rồi nuối tiếc trọn quãng đời còn lại

 

看不破望不穿百年人间
kàn bù pò wàng bù chuān bǎi nián rén jiān
khan pu chú oang pu troan pây nén rấn chen
Chẳng thể nhìn thấu, chẳng thể nhìn xuyên trăm năm nhân gian

 

行不尽走不完万水千山
xíng bù jìn zǒu bù wán wàn shuǐ qiān shān
xỉnh pu chin chuây pu uân uân su trén sân
Đi chẳng hết, dạo chẳng xong vạn dặm núi sông

 

我寻遍这时光静迁不见你当初一面
wǒ xún biàn zhè shí guāng jìng qiān bú jiàn nǐ dāng chū yí miàn
ủa xin pen chư sứ quang chỉnh tren pu chen nỉ tẩng trủ i men
Ta tìm khắp dòng thời gian tĩnh lặng, chẳng thấy lại dung nhan năm xưa của người

 

算不尽猜不透无常人间
suàn bù jìn cāi bù tòu wú cháng rén jiān
xoan pu chin trai pu thâu ủa trấng rấn chen
Tính chẳng hết, đoán chẳng ra nhân gian vô thường

 

等不到寻不见日月同天
děng bú dào xún bú jiàn rì yuè tóng tiān
tủng pu tao xin pu chen rua dẩu thúng then
Đợi chẳng được, tìm chẳng thấy ngày đêm cùng hiện hữu

 

我借了你的从前遗憾终余年
wǒ jiè le nǐ de cóng qián yí hàn zhōng yú nián
ủa chia lơ nỉ tơ trúng trén ỉ hân chung dén nén
Ta vay mượn quá khứ của người, để rồi nuối tiếc trọn quãng đời còn lại

 

我借了你的从前遗憾终余年
wǒ jiè le nǐ de cóng qián yí hàn zhōng yú nián
ủa chia lơ nỉ tơ trúng trén ỉ hân chung dén nén
Ta vay mượn quá khứ của người, để rồi nuối tiếc trọn quãng đời còn lại