[Vietsub] Sương tuyết ngàn năm (霜雪千年) - Phong Minh Quýnh Khuẩn & Song Sênh (封茗囧菌&双笙)
Bài hát là bức tranh hoài niệm về những kiếp nhân sinh luân hồi, nơi tình yêu và ký ức vương vấn trong làn sương tuyết, đọng lại nơi nét mày người cũ.
Bài hát tiếng Trung: Sương Tuyết Ngàn Năm (梨花香) - Phong Minh Quýnh Khuẩn & Song Sênh
梨花香
lí huā xiāng
lí hoa xeng
Hương hoa lê
缠着衣角掠过熙攘
chán zhe yī jiǎo lüè guò xī rǎng
trán chưa i chẻo luê cua xi rảng
Quấn lấy gấu áo lướt qua chốn phồn hoa
复悄入红帘深帐
fù qiāo rù hóng lián shēn zhàng
phu treo ru húng lén sân chang
Lặng lẽ vào màn trướng đỏ thâm sâu
听枝头黄鹂逗趣儿
tīng zhī tóu huáng lí dòu qù ér
thing chư thấu hoáng lí tâu truy
Nghe chim hoàng oanh đầu cành đùa vui
细风绕指淌
xì fēng rào zhǐ tǎng
xi phâng rao chử thảng
Gió nhẹ lướt qua kẽ tay
坐船舫
zuò chuán fǎng
chua troán phảng
Ngồi trên thuyền gỗ
兰桨拨开雾霭迷茫
lán jiǎng bō kāi wù ǎi mí máng
lán chẻng pua khai u ải mí máng
Mái chèo lan rẽ làn sương mờ mịt
不觉已一日过半
bù jué yǐ yī rì guò bàn
pu chuế ỉ i rư cua pan
Chẳng biết đã qua nửa ngày
过眼的葱郁风光
guò yǎn de cōng yù fēng guāng
cua dẻn tơ trung uy phâng quang
Cảnh sắc xanh tươi thuở trước
悉数泛了黄
xī shù fàn le huáng
xi sủ phan lơ hoáng
Đều đã úa vàng theo thời gian
褪尽温度的风
tuì jǐn wēn dù de fēng
thuây chin uân tu tơ phâng
Ngọn gió đã vơi đi hơi ấm
无言牵引中
wú yán qiān yǐn zhōng
ú dén tren ỉn chung
Trong sự dẫn dắt lặng câm
便清晰了在此的眉目
biàn qīng xī le zài cǐ de méi mù
pen tring xi lơ chai trử tơ mấy mu
Đã làm rõ nét đôi mày nơi đây
暮色的消融
mù sè de xiāo róng
mu xưa tơ xeo rúng
Ánh chiều tà tan biến
隐约了晦朔葱茏
yǐn yuē le huì shuò cōng lóng
ỉn duê lơ huây sua trung lúng
Làm mờ đi vẻ xanh tươi ngày cũ
在这老街回眸
zài zhè lǎo jiē huí móu
chai chưa lảo chia huấy mấu
Tại con phố cổ này ngoảnh đầu nhìn lại
烟云中追溯我是谁
yān yún zhōng zhuī sù wǒ shì shuí
den uýn chung chuây xu ủa sư suấy
Truy tìm trong khói mây ta là ai
只消暮雨点滴
zhǐ xiāo mù yǔ diǎn dī
chử xeo mu ủy tẻn ti
Chỉ cần vài hạt mưa chiều
便足以粉饰这是非
biàn zú yǐ fěn shì zhè shì fēi
pen chú ỉ phẩn sư chưa sư phây
Đã đủ để tô điểm cho thị phi này
待这月色涌起
dài zhè yuè sè yǒng qǐ
tai chưa duê xưa dủng trỉ
Đợi khi ánh trăng trào dâng
谁人轻叩这门扉
shuí rén qīng kòu zhè mén fēi
suấy rấn tring khâu chưa mấn phây
Ai là người khẽ gõ cánh cửa kia
苔绿青石板街
tái lǜ qīng shí bǎn jiē
thái lu tring sứ pản chia
Phố đá xanh bám đầy rêu
斑驳了流水般岁月
bān bó le liú shuǐ bān suì yuè
pan púa lơ liếu suẩy pan xuây duê
Nhuốm màu năm tháng như dòng nước chảy
小酌三盏两杯
xiǎo zhuó sān zhǎn liǎng bēi
xẻo chúa xan chản lẻng pây
Uống vài chén rượu nhỏ
理不清缠绕的情结
lǐ bù qīng chán rào de qíng jié
lỉ pu tring trán rao tí trính chia
Chẳng thể gỡ nổi những nút thắt tình si
在你淡漠眉间
zài nǐ dàn mò méi jiān
chai nỉ tan mua mấy chen
Trên đôi mày nhạt nhòa của người
瞥见离人的喜悲霜雪
piē jiàn lí rén de xǐ bēi shuāng xuě
p'ia chen lí rấn tơ xỉ pây soang xuể
Thoáng thấy sương tuyết hỉ nộ của người ly biệt
楼阁现
lóu gé xiàn
lấu cứa xen
Lầu gác hiện ra
尘飞雾散荧光翩跹
chén fēi wù sàn yíng guāng piān xiān
trấn phây u xan ính quang p'en xen
Bụi bay sương tan, ánh huỳnh quang múa lượn
显露出斑驳石阶
xiǎn lù chū bān bó shí jiē
xẻn lu tru pan púa sứ chia
Hiện rõ những bậc đá hoen gố
入眼是落英纷然
rù yǎn shì luò yīng fēn rán
ru dẻn sư lua ing phân rán
Trước mắt là hoa rơi rụng đầy
芳草入深院
fāng cǎo rù shēn yuàn
phang trảo ru sân doen
Cỏ thơm tràn vào sân sâu
凭栏杆
píng lán gān
p'ính lán can
Tựa vào lan can
小桌上置琼觞两盏
xiǎo zhuō shàng zhì qióng shāng liǎng zhǎn
xẻo chua sang chư triúng sang lẻng chản
Trên bàn nhỏ đặt hai chén rượu quý
阖眼听清风疏叶
hé yǎn tīng qīng fēng shū yè
hứa dẻn thing tring phâng su dê
Nhắm mắt nghe gió nhẹ lá khẽ
似曾有欢声笑言
sì céng yǒu huān shēng xiào yán
sư trấng dẩu hoan sâng xeo dén
Dường như từng có tiếng cười nói vui vẻ
萦绕这高轩
yíng rào zhè gāo xuān
ính rao chưa cao xoen
Văng vẳng chốn cao hiên này
云动寂静鸣蝉
yún dòng jì jìng míng chán
uýn tung chi ching mính trán
Mây động, ve sầu cất tiếng trong tĩnh lặng
雨坠激漪涟
yǔ zhuì jī yī lián
ủy chuây chi i lén
Mưa rơi tạo nên những gợn sóng
皴擦点染勾勒这世间
cūn cā diǎn rǎn gōu lè zhè shì jiān
truân tra tẻn rản câu lưa chưa sư chen
Phác họa nên thế gian này
缘起的一眼
yuán qǐ de yī yǎn
doén trỉ tơ i dẻn
Một ánh nhìn khi duyên khởi
定格了三生千年
dìng gé le sān shēng qiān nián
ting cứa lơ xan sâng tren nén
Định hình lại ba kiếp ngàn năm
在这老街回眸
zài zhè lǎo jiē huí móu
chai chưa lảo chia huấy mấu
Tại con phố cổ này ngoảnh đầu nhìn lại
烟云中追溯我是谁
yān yún zhōng zhuī sù wǒ shì shuí
den uýn chung chuây xu ủa sư suấy
Truy tìm trong khói mây ta là ai
只消暮雨点滴
zhǐ xiāo mù yǔ diǎn dī
chử xeo mu ủy tẻn ti
Chỉ cần vài hạt mưa chiều
便足以粉饰这是非
biàn zú yǐ fěn shì zhè shì fēi
pen chú ỉ phẩn sư chưa sư phây
Đã đủ để tô điểm cho thị phi này
待这月色涌起
dài zhè yuè sè yǒng qǐ
tai chưa duê xưa dủng trỉ
Đợi khi ánh trăng trào dâng
谁人轻叩这门扉
shuí rén qīng kòu zhè mén fēi
suấy rấn tring khâu chưa mấn phây
Ai là người khẽ gõ cánh cửa kia
苔绿青石板街
tái lǜ qīng shí bǎn jiē
thái lu tring sứ pản chia
Phố đá xanh bám đầy rêu
斑驳了流水般岁月
bān bó le liú shuǐ bān suì yuè
pan púa lơ liếu suẩy pan xuây duê
Nhuốm màu năm tháng như dòng nước chảy
小酌三盏两杯
xiǎo zhuó sān zhǎn liǎng bēi
xẻo chúa xan chản lẻng pây
Uống vài chén rượu nhỏ
理不清缠绕的情结
lǐ bù qīng chán rào de qíng jié
lỉ pu tring trán rao tí trính chia
Chẳng thể gỡ nổi những nút thắt tình si
在你淡漠眉间
zài nǐ dàn mò méi jiān
chai nỉ tan mua mấy chen
Trên đôi mày nhạt nhòa của người
瞥见离人的喜悲霜雪
piē jiàn lí rén de xǐ bēi shuāng xuě
p'ia chen lí rấn tơ xỉ pây soang xuể
Thoáng thấy sương tuyết hỉ nộ của người ly biệt
三月梨花雪
sān yuè lí huā xuě
xan duê lí hoa xuể
Tuyết hoa lê tháng ba
几载开了又败
jǐ zài kāi le yòu bài
chỉ chai khai lơ dâu pai
Mấy năm nở rồi lại tàn
笔锋走黑白
bǐ fēng zǒu hēi bái
pỉ phâng chẩu hây pái
Ngọn bút đi nét đen trắng
丹青中穿插无奈
dān qīng zhōng chuān chā wú nài
tan tring chung troan tra ú nai
Trong bức tranh đan xen nỗi bất lực
彼时那弯儿月
bǐ shí nà wān ér yuè
pỉ sứ na oan ớ duê
Vầng trăng khuyết khi ấy
何时初现于江畔
hé shí chū xiàn yú jiāng pàn
hứa sứ tru xen úy cheng p'an
Bao giờ mới xuất hiện bên bờ sông
而我又在待何人
ér wǒ yòu zài dài hé rén
ớ ủa dâu chai tai hứa rấn
Mà ta lại đang đợi chờ ai
在这凉亭回眸
zài zhè liáng tíng huí móu
chai chưa léng thính huấy mấu
Tại đình đình này ngoảnh đầu nhìn lại
千年后忆起你是谁
qiān nián hòu yì qǐ nǐ shì shuí
tren nén hâu i trỉ nỉ sư suấy
Ngàn năm sau nhớ lại ngươi là ai
只消月色隐约
zhǐ xiāo yuè sè yǐn yuē
chử xeo duê xưa ỉn duê
Chỉ cần ánh trăng mờ ảo
便足以粉饰这是非
biàn zú yǐ fěn shì zhè shì fēi
pen chú ỉ phẩn sư chưa sư phây
Đã đủ để tô điểm cho thị phi này
待这回忆涌起
dài zhè huí yì yǒng qǐ
tai chưa huấy i dủng trỉ
Đợi khi ký ức ùa về
恍惚之间已下泪
huǎng hū zhī jiān yǐ xià lèi
hoảng hu chư chen ỉ xe lây
Trong thoáng chốc đã rơi lệ
枫红十里长街
fēng hóng shí lǐ zhǎng jiē
phâng húng sứ lỉ tráng chia
Phố dài mười dặm lá phong đỏ
红帘后谁人蹙着眉
hóng lián hòu shuí rén cù zhe méi
húng lén hâu suấy rấn tru chưa mấy
Sau màn rèm đỏ ai đang cau mày
遥梦桑竹桃源
yáo mèng sāng zhú táo yuán
dáo mâng xang chú tháo doén
Mơ xa về chốn đào nguyên
轮回中曾道别的地点
lún huí zhōng céng dào bié de dì diǎn
luấn huấy chung trấng tao pía tơ ti tẻn
Nơi đã từng từ biệt trong vòng luân hồi
愿今生再相见
yuàn jīn shēng zài xiāng jiàn
doen chin sâng chai xeng chen
Nguyện kiếp này được gặp lại
消融你眉间悲戚霜雪
xiāo róng nǐ méi jiān bēi qī shuāng xuě
xeo rúng nỉ mấy chen pây tri soang xuể
Tan biến đi nỗi sầu trên hàng mi người
Học từ vựng tiếng Trung qua bài hát:
| Từ vựng | Phiên âm | Ý nghĩa | Ví dụ đặt câu |
|---|---|---|---|
| 梨花 | lí huā | Hoa lê |
三月的梨花开得很美。
Hoa lê tháng ba nở rất đẹp.
|
| 斑驳 | bān bó | Loang lổ, hoen ố, cũ kỹ |
老墙上留下了斑驳的痕迹。
Trên bức tường cũ để lại những vết tích loang lổ.
|
| 轮回 | lún huí | Luân hồi |
他在轮回中寻找前世的记忆。
Anh ấy tìm kiếm ký ức tiền kiếp trong luân hồi.
|
| 追溯 | zhuī sù | Truy tìm, truy nguyên |
我们要追溯历史的真相。
Chúng ta cần truy tìm sự thật của lịch sử.
|
| 浮生 | fú shēng | Phù sinh (đời người hư ảo) |
浮生若梦,我们要珍惜当下。
Đời người như giấc mộng, chúng ta cần trân trọng hiện tại.
|
Xem thêm các ca khúc hay khác:
- Lời bài hát và bản dịch: Tiên (仙) - Giang Hạo Nam
- Lời bài hát và bản dịch: Một mình (一个人) - Vương Lịch Hâm
- Lời bài hát và bản dịch: Người Tôi Yêu Đã Từng Yêu Tôi (我爱的人已经爱过我了) - Điền Viên
- Khám phá thêm hàng trăm bài hát dịch nghĩa tại chuyên mục: Nhạc Trẻ Trung Quốc
Cảm thụ và ý nghĩa bài hát:
Sương Tuyết Ngàn Năm mang âm hưởng cổ phong đặc trưng, gợi lên cảm giác hoài niệm sâu sắc về những mảnh ghép ký ức trong dòng chảy luân hồi. Bài hát khắc họa một không gian vắng lặng, nơi con phố cổ, hoa lê rụng và ánh trăng trở thành nhân chứng cho những cuộc tương phùng rồi ly biệt. Giọng ca của Phong Minh Quýnh Khuẩn và Song Sênh như dẫn dắt người nghe bước vào một cõi mộng, nơi thời gian trở nên hữu hình qua từng nét bút, từng hơi thở của gió. Thông điệp cốt lõi nằm ở sự bất lực trước vòng xoáy nhân duyên – những điều tưởng chừng như là thị phi, là sầu muộn lại chính là những mảnh ghép định mệnh. Hình ảnh “đôi mày nhạt nhòa” hay “sương tuyết ly biệt” không chỉ là tả thực, mà là biểu tượng cho những vết thương thời gian vẫn còn hằn sâu. Bài hát không đưa ra câu trả lời cho sự chờ đợi, mà chỉ để nỗi buồn tan biến trong nguyện ước gặp lại ở kiếp sau. Nó gợi nhắc chúng ta về việc trân trọng những khoảnh khắc hiện tại, trước khi tất cả trở thành khói mây hư ảo, đọng lại chỉ còn là những giọt lệ hoài niệm.