[Vietsub] Hoa Trà Nở Rồi - Vương Duệ Trác | 茶花开了 - 王睿卓
Bài hát là lời tự sự đầy xúc động về nỗi nhớ quê hương da diết và kỷ niệm tuổi thơ bên người bà tần tảo trong những mùa hái chè.
Bài hát tiếng Trung: Hoa Trà Nở Rồi (茶花开了) - Vương Duệ Trác
那是一座座山连着山的小村庄
nà shì yī zuò zuò shān lián zhe shān de xiǎo cūn zhuāng
na sư i chua chua san lén chưa san tơ xẻo truân choang
Đó là ngôi làng nhỏ với những dãy núi nối tiếp nhau
那有一群群孩天天念想着远方
nà yǒu yī qún qún hái tiān tiān niàn xiǎng zhe yuǎn fāng
na dẩu i truýn truýn hái then then nen xẻng chưa doẻn phang
Nơi có những đứa trẻ ngày ngày mong về phía xa
有一家小卖部
yǒu yī jiā xiǎo mài bù
dẩu i che xẻo mai pu
Có một cửa hàng tạp hóa nhỏ
夜夜开到凌晨两点
yè yè kāi dào líng chén liǎng diǎn
dê dê khai tao lính trấn lẻng tẻn
Đêm đêm mở cửa đến tận hai giờ sáng
不知他又是思念谁
bù zhī tā yòu shì sī niàn shuí
pu chư tha dâu sư xư nen suấy
Chẳng biết là đang nhớ nhung một ai
那儿月亮弯弯高高挂在了天上
nà ér yuè liàng wān wān gāo gāo guà zài le tiān shàng
na duê leng oan oan cao cao qua chai lơ then sang
Ở đó vầng trăng khuyết treo cao trên bầu trời
那时外婆总是倚坐小小板凳上
nà shí wài pó zǒng shì yǐ zuò xiǎo xiǎo bǎn dèng shàng
na sứ oai p'úa chủng sư ỉ chua xẻo xẻo pản tâng sang
Khi ấy bà luôn tựa ngồi trên chiếc ghế nhỏ
等天亮去茶山
děng tiān liàng qù chá shān
tẩng then leng truy trá san
Đợi trời sáng để đi đến đồi chè
一朵一朵地摘下
yī duǒ yī duǒ dì zhāi xià
i tủa i tủa tơ chai xe
Từng bông từng bông hái xuống
说是给我买理想
shuō shì gěi wǒ mǎi lǐ xiǎng
sua sư cẩy ủa mải lỉ xẻng
Bà bảo là để mua lý tưởng cho tôi
故乡啊喃喃讲静静唱
gù xiāng a nán nán jiǎng jìng jìng chàng
cu xeng a nán nán chẻng ching ching trang
Quê hương ơi, khẽ kể, khẽ hát
思念的人请别来无恙
sī niàn de rén qǐng bié lái wú yàng
xư nen tơ rấn trính pía lái ú dang
Người thương nhớ ơi, xin hãy bình an
他乡路长又长去又往望呀望
tā xiāng lù zhǎng yòu zhǎng qù yòu wǎng wàng ya wàng
tha xeng lu tráng dâu tráng truy dâu oảng oang da oang
Đường tha hương dài thăm thẳm, đi rồi lại về, nhìn mãi
你可记得我年少模样
nǐ kě jì de wǒ nián shào mú yàng
nỉ khửa chi tứa ủa nén sảo mú dang
Người có còn nhớ dáng vẻ thuở thiếu thời của tôi
那是一片片云连着云的小村庄
nà shì yī piàn piàn yún lián zhe yún de xiǎo cūn zhuāng
na sư i p'en p'en uýn lén chưa uýn tơ xẻo truân choang
Đó là ngôi làng nhỏ với những tầng mây nối tiếp nhau
那有一群群孩渐渐奔向了远方
nà yǒu yī qún qún hái jiàn jiàn bēn xiàng le yuǎn fāng
na dẩu i truýn truýn hái chen chen pân xeng lơ doẻn phang
Nơi có những đứa trẻ dần dần chạy về phía xa
有一扇高楼窗
yǒu yī shàn gāo lóu chuāng
dẩu i san cao lấu troang
Có một ô cửa sổ nhà cao tầng
夜夜忙到凌晨两点
yè yè máng dào líng chén liǎng diǎn
dê dê máng tao lính trấn lẻng tẻn
Đêm đêm bận rộn đến tận hai giờ sáng
遮住那一弯月亮
zhē zhù nà yī wān yuè liàng
chưa chu na i oan duê leng
Che khuất đi vầng trăng khuyết ấy
故乡啊喃喃讲静静唱
gù xiāng a nán nán jiǎng jìng jìng chàng
cu xeng a nán nán chẻng ching ching trang
Quê hương ơi, khẽ kể, khẽ hát
思念的人住在那弯月亮
sī niàn de rén zhù zài nà wān yuè liàng
xư nen tơ rấn chu chai na oan duê leng
Người thương nhớ đang ở nơi vầng trăng ấy
他乡啊来来往往熙熙攘怕无常
tā xiāng a lái lái wǎng wǎng xī xī rǎng pà wú cháng
tha xeng a lái lái oảng oảng xi xi rảng p'a ú tráng
Tha hương người qua kẻ lại, đông đúc nhưng vô thường
长大才懂远方是故乡
zhǎng dà cái dǒng yuǎn fāng shì gù xiāng
chảng ta trái tủng doẻn phang sư cu xeng
Lớn lên mới hiểu xa xôi chính là quê nhà
外婆啊我梦见你说我
wài pó a wǒ mèng jiàn nǐ shuō wǒ
oai p'úa a ủa mâng chen nỉ sua ủa
Bà ơi, con mơ thấy bà bảo con rằng
说我在外头要好好吃饭
shuō wǒ zài wài tou yào hǎo hǎo chī fàn
sua ủa chai oai thấu dao hảo hảo trư phan
Bảo con ở bên ngoài phải ăn uống cho tốt
外婆啊我知道想我了
wài pó a wǒ zhī dào xiǎng wǒ le
oai p'úa a ủa chư tao xẻng ủa lơ
Bà ơi, con biết bà nhớ con rồi
我会回去陪你去采茶
wǒ huì huí qù péi nǐ qù cǎi chá
ủa huây huấy truy p'ấy nỉ truy trải trá
Con sẽ trở về cùng bà đi hái chè
我会回去陪你去采茶
wǒ huì huí qù péi nǐ qù cǎi chá
ủa huây huấy truy p'ấy nỉ truy trải trá
Con sẽ trở về cùng bà đi hái chè
崎崎端端小路晃着竹篓山里走
qí qí duān duān xiǎo lù huǎng zhe zhú lǒu shān lǐ zǒu
trí trí toan toan xẻo lu hoang chưa chú lẩu san lỉ chẩu
Đường mòn gập ghềnh, đung đưa gùi trúc bước trong núi
风儿快告诉他明天雨就要下大
fēng ér kuài gào sù tā míng tiān yǔ jiù yào xià dà
phâng ớ khoai cao xu tha mính then ủy chiêu dao xe ta
Gió ơi mau bảo người rằng ngày mai mưa sẽ đổ xuống
那茶花一簇簇
nà chá huā yī cù cù
na trá hoa i tru tru
Những bông hoa trà từng chùm từng chùm
躲在那片梯田下
duǒ zài nà piàn tī tián xià
tủa chai na p'en thi thén xe
Trốn ở dưới rặng ruộng bậc thang kia
谁又为谁陪着谁长大
shuí yòu wèi shuí péi zhe shuí zhǎng dà
suấy dâu uây suấy p'ấy chưa suấy chảng ta
Ai lại vì ai mà cùng nhau lớn lên
Học từ vựng tiếng Trung qua bài hát:
| Từ vựng | Phiên âm | Ý nghĩa | Ví dụ đặt câu |
|---|---|---|---|
| 思念 | sīniàn | Nhớ nhung |
我很思念我的家乡。
Tôi rất nhớ quê hương của mình.
|
| 无恙 | wúyàng | Bình an, không ốm đau |
希望你别来无恙。
Hy vọng bạn vẫn bình an vô sự.
|
| 远方 | yuǎnfāng | Phương xa |
梦想在远方。
Ước mơ nằm ở phương xa.
|
| 熙熙攘攘 | xīxīrǎngrǎng | Đông đúc, tấp nập |
街上熙熙攘攘的。
Trên phố thật đông đúc tấp nập.
|
| 无常 | wúcháng | Vô thường |
人生总有无常。
Đời người luôn có sự vô thường.
|
Xem thêm các ca khúc hay khác:
- Lời bài hát và bản dịch: Như Một Tội Nhân (像个罪人) - Cao Húc/Itssiu
- Lời bài hát và bản dịch: Lời Gió Đáp (风语应) - Phong Tử
- Lời bài hát và bản dịch: Tô Công Đê 2025 (苏公堤 2025) - Hoàng Y Ninh
- Khám phá thêm hàng trăm bài hát dịch nghĩa tại chuyên mục: Nhạc Trẻ Trung Quốc
Cảm thụ và ý nghĩa bài hát:
Ca khúc "Hoa Trà Nở Rồi" của Vương Duệ Trác là một bản nhạc đầy hoài niệm, vẽ nên bức tranh đối lập giữa sự bình yên của làng quê và sự hối hả, cô đơn nơi phố thị. Bài hát mở ra với ký ức về người bà tần tảo, người đã dùng những búp chè hái vội để vun đắp cho "lý tưởng" của đứa cháu nhỏ. Hình ảnh vầng trăng khuyết trở thành sợi dây kết nối giữa người ở quê và người tha hương, nơi những đứa trẻ ngày nào nay đã trở thành những người trưởng thành bận rộn, quên cả ăn uống giữa dòng đời tấp nập. Thông điệp lớn nhất của tác phẩm nằm ở sự thức tỉnh: "Lớn lên mới hiểu xa xôi chính là quê nhà". Qua giọng hát trong trẻo nhưng đượm buồn, Vương Duệ Trác không chỉ gợi lại nỗi nhớ về người bà đã khuất hoặc đang mòn mỏi đợi chờ, mà còn đánh thức nỗi niềm trăn trở về sự hữu hạn của thời gian. Bài hát nhắn nhủ chúng ta rằng, dù có đi bao xa, sự bình yên thực sự vẫn nằm ở nơi có những bông hoa trà nở rộ và nơi người thân đang chờ đợi ngày đoàn tụ.