[Vietsub] Tây Lâu Biệt Tự - Trạch Điển | 西楼别序 - 泽典
Tây Lâu Biệt Tự là bản nhạc Hoa đầy hoài niệm, khắc họa nỗi lòng người lữ khách khi viết nên những dòng tâm sự buồn đau, lưu luyến về hình bóng người thương đã khuất xa.
Bài hát tiếng Trung: Tây Lâu Biệt Tự (西楼别序) - Trạch Điển
我提笔不为离愁
wǒ tí bǐ bù wèi lí chóu
ủa thí pỉ pu uây lí trấu
Tôi nâng bút chẳng phải vì nỗi sầu biệt ly
只为你转身回眸
zhǐ wèi nǐ zhuǎn shēn huí móu
chử uây nỉ choản sân huấy mấu
Chỉ vì khoảnh khắc người xoay người ngoảnh lại
心事把自己弄丢
xīn shì bǎ zì jǐ nòng diū
xin sư pả chư chỉ nung tiêu
Tâm sự tự mình đánh mất
淋湿在阁楼
lín shī zài gé lóu
lín sư chai cứa lấu
Ướt đẫm nơi lầu các
我提笔不为深秋
wǒ tí bǐ bù wèi shēn qiū
ủa thí pỉ pu uây sân triêu
Tôi nâng bút chẳng phải vì tiết cuối thu
目送你背影依旧
mù sòng nǐ bèi yǐng yī jiù
mu xung nỉ pây ỉnh i chiêu
Tiễn đưa bóng lưng người vẫn như thuở nào
那年温柔谁能用一生守
nà nián wēn róu shuí néng yòng yī shēng shǒu
na nén uân rấu suấy nấng dung i sâng sẩu
Sự dịu dàng năm ấy, ai có thể dùng cả đời để giữ
暮雨入画一纸离愁传深秋
mù yǔ rù huà yī zhǐ lí chóu chuán shēn qiū
mu ủy ru hoa i chử lí trấu troán sân triêu
Mưa chiều vẽ thành tranh, tờ giấy buồn truyền nỗi sầu thu
阁楼上谁泪如雨流
gé lóu shàng shuí lèi rú yǔ liú
cứa lấu sang suấy lây rú ủy liếu
Trên lầu các, ai lệ rơi như mưa tuôn
西楼临一川烟柳微凉缺休
xī lóu lín yī chuān yān liǔ wēi liáng quē xiū
xi lấu lín i troan den liểu uây leng truê xiêu
Tây lâu nhìn ra dòng sông sương khói, chút lạnh lẽo hiu quạnh
是谁在阁楼上弹奏
shì shuí zài gé lóu shàng dàn zòu
sư suấy chai cứa lấu sang thán châu
Là ai đang gảy đàn trên lầu cao kia
夜色无言那醇酒只饮一口
yè sè wú yán nà chún jiǔ zhǐ yǐn yī kǒu
dê xưa ú dén na truấn chiểu chử in i khẩu
Màn đêm lặng câm, chén rượu nồng chỉ dám uống một ngụm
却如你的美怎么偷
què rú nǐ de měi zěn me tōu
truê rú nỉ tơ mẩy chẩn mơ thâu
Lại như vẻ đẹp của người, làm sao có thể trộm lấy
泼墨山水下笔温柔入卷轴
pō mò shān shuǐ xià bǐ wēn róu rù juàn zhóu
p'ua mua san suẩy xe pỉ uân rấu ru choen chấu
Mực loang sơn thủy, nét bút dịu dàng lọt vào tranh vẽ
飘散的思绪谁来收
piāo sàn de sī xù shuí lái shōu
p'eo xan tơ xư xuy suấy lái sâu
Tâm tư phiêu tán, ai sẽ là người thu gom
我提笔不为离愁
wǒ tí bǐ bù wèi lí chóu
ủa thí pỉ pu uây lí trấu
Tôi nâng bút chẳng phải vì nỗi sầu biệt ly
只为你转身回眸
zhǐ wèi nǐ zhuǎn shēn huí móu
chử uây nỉ choản sân huấy mấu
Chỉ vì khoảnh khắc người xoay người ngoảnh lại
心事把自己弄丢
xīn shì bǎ zì jǐ nòng diū
xin sư pả chư chỉ nung tiêu
Tâm sự tự mình đánh mất
淋湿在阁楼
lín shī zài gé lóu
lín sư chai cứa lấu
Ướt đẫm nơi lầu các
我提笔不为深秋
wǒ tí bǐ bù wèi shēn qiū
ủa thí pỉ pu uây sân triêu
Tôi nâng bút chẳng phải vì tiết cuối thu
目送你背影依旧
mù sòng nǐ bèi yǐng yī jiù
mu xung nỉ pây ỉnh i chiêu
Tiễn đưa bóng lưng người vẫn như thuở nào
那年温柔谁能用一生守
nà nián wēn róu shuí néng yòng yī shēng shǒu
na nén uân rấu suấy nấng dung i sâng sẩu
Sự dịu dàng năm ấy, ai có thể dùng cả đời để giữ
夜色无言那醇酒只饮一口
yè sè wú yán nà chún jiǔ zhǐ yǐn yī kǒu
dê xưa ú dén na truấn chiểu chử in i khẩu
Màn đêm lặng câm, chén rượu nồng chỉ dám uống một ngụm
却如你的美怎么偷
què rú nǐ de měi zěn me tōu
truê rú nỉ tơ mẩy chẩn mơ thâu
Lại như vẻ đẹp của người, làm sao có thể trộm lấy
泼墨山水下笔温柔入卷轴
pō mò shān shuǐ xià bǐ wēn róu rù juàn zhóu
p'ua mua san suẩy xe pỉ uân rấu ru choen chấu
Mực loang sơn thủy, nét bút dịu dàng lọt vào tranh vẽ
飘散的思绪谁来收
piāo sàn de sī xù shuí lái shōu
p'eo xan tơ xư xuy suấy lái sâu
Tâm tư phiêu tán, ai sẽ là người thu gom
我提笔不为离愁
wǒ tí bǐ bù wèi lí chóu
ủa thí pỉ pu uây lí trấu
Tôi nâng bút chẳng phải vì nỗi sầu biệt ly
只为你转身回眸
zhǐ wèi nǐ zhuǎn shēn huí móu
chử uây nỉ choản sân huấy mấu
Chỉ vì khoảnh khắc người xoay người ngoảnh lại
心事把自己弄丢
xīn shì bǎ zì jǐ nòng diū
xin sư pả chư chỉ nung tiêu
Tâm sự tự mình đánh mất
淋湿在阁楼
lín shī zài gé lóu
lín sư chai cứa lấu
Ướt đẫm nơi lầu các
我提笔不为深秋
wǒ tí bǐ bù wèi shēn qiū
ủa thí pỉ pu uây sân triêu
Tôi nâng bút chẳng phải vì tiết cuối thu
目送你背影依旧
mù sòng nǐ bèi yǐng yī jiù
mu xung nỉ pây ỉnh i chiêu
Tiễn đưa bóng lưng người vẫn như thuở nào
那年温柔谁能用一生守
nà nián wēn róu shuí néng yòng yī shēng shǒu
na nén uân rấu suấy nấng dung i sâng sẩu
Sự dịu dàng năm ấy, ai có thể dùng cả đời để giữ
我提笔不为离愁
wǒ tí bǐ bù wèi lí chóu
ủa thí pỉ pu uây lí trấu
Tôi nâng bút chẳng phải vì nỗi sầu biệt ly
只为你转身回眸
zhǐ wèi nǐ zhuǎn shēn huí móu
chử uây nỉ choản sân huấy mấu
Chỉ vì khoảnh khắc người xoay người ngoảnh lại
心事把自己弄丢
xīn shì bǎ zì jǐ nòng diū
xin sư pả chư chỉ nung tiêu
Tâm sự tự mình đánh mất
淋湿在阁楼
lín shī zài gé lóu
lín sư chai cứa lấu
Ướt đẫm nơi lầu các
我提笔不为深秋
wǒ tí bǐ bù wèi shēn qiū
ủa thí pỉ pu uây sân triêu
Tôi nâng bút chẳng phải vì tiết cuối thu
目送你背影依旧
mù sòng nǐ bèi yǐng yī jiù
mu xung nỉ pây ỉnh i chiêu
Tiễn đưa bóng lưng người vẫn như thuở nào
那年温柔谁能用一生守
nà nián wēn róu shuí néng yòng yī shēng shǒu
na nén uân rấu suấy nấng dung i sâng sẩu
Sự dịu dàng năm ấy, ai có thể dùng cả đời để giữ
Học từ vựng tiếng Trung qua bài hát:
| Từ vựng | Phiên âm | Ý nghĩa | Ví dụ đặt câu |
|---|---|---|---|
| 离愁 | lí chóu | Nỗi sầu biệt ly |
夕阳下,我满怀离愁。
Dưới ánh hoàng hôn, lòng tôi tràn đầy nỗi sầu biệt ly.
|
| 回眸 | huí móu | Ngoảnh đầu nhìn lại |
她那轻轻的一回眸,让我难以忘怀。
Cái ngoảnh đầu nhìn lại nhẹ nhàng đó của cô ấy khiến tôi khó lòng quên được.
|
| 阁楼 | gé lóu | Lầu các, gác mái |
他独自坐在阁楼里看书。
Anh ấy ngồi một mình trong gác mái đọc sách.
|
| 泼墨 | pō mò | Vẩy mực (kỹ thuật vẽ tranh thủy mặc) |
画家泼墨挥毫,绘出一幅壮丽山水。
Họa sĩ vẩy mực múa bút, vẽ nên một bức tranh sơn thủy tráng lệ.
|
| 思绪 | sī xù | Tâm tư, suy nghĩ |
往事勾起了我的思绪。
Chuyện cũ khơi gợi những tâm tư trong lòng tôi.
|
Xem thêm các ca khúc hay khác:
- Lời bài hát và bản dịch: [Vietsub] Tháp rơi tự do (跳楼机) - LBI Lợi Bỉ
- Lời bài hát và bản dịch: Hạ Hoa (夏花) - Nhất Khỏa Lang Tinh
- Lời bài hát và bản dịch: Khiên Ti Hí (牵丝戏) - Nguyên Niệm Niệm/Miên Miên
- Khám phá thêm hàng trăm bài hát dịch nghĩa tại chuyên mục: Nhạc Trẻ Trung Quốc
Cảm thụ và ý nghĩa bài hát:
Tây Lâu Biệt Tự mang đậm màu sắc cổ phong, gợi lên bức tranh không gian tĩnh mịch của một tòa lầu cũ dưới ánh chiều tà. Câu hát 'Tôi nâng bút chẳng phải vì nỗi sầu biệt ly, chỉ vì người xoay người ngoảnh lại' đã trở thành linh hồn của bài hát, diễn tả sự tương phản đầy đớn đau: việc làm vốn dĩ là để quên đi, nhưng thực tế lại là để khắc sâu thêm hình bóng người xưa. Hình ảnh 'mực loang sơn thủy' và 'mưa chiều vào tranh' không chỉ mang tính tả thực về nghệ thuật hội họa mà còn là ẩn dụ cho những kỷ niệm đang dần phai nhạt, nhòe đi theo thời gian. Ca sĩ Trạch Điển đã thể hiện bài hát bằng chất giọng trầm buồn, khắc khoải, như tiếng lòng của một người cô độc, dùng cả cuộc đời để giữ lại chút dịu dàng của ký ức. Thông điệp bài hát là nỗi lòng của kẻ si tình, khi đối mặt với sự chia lìa, họ không chọn cách trốn chạy mà chọn cách đối diện qua những nét bút, dù biết rằng tâm tư ấy mãi mãi là nỗi buồn không lời, như chén rượu nồng chỉ dám uống một ngụm rồi thôi. Sự dang dở trong bài hát chính là sợi dây kết nối mạnh mẽ với người nghe, khơi gợi niềm đồng cảm sâu sắc về những tiếc nuối trong tình yêu và thanh xuân.